Nghiên cứu về nước hoa

By | February 13, 2016

Nguyên tắc quan trọng trong việc sử dụng hương là tiết chế, chỉ nên thoảng nhẹ thôi
Để thực sự biết về nước hoa phải có thời gian, hãy bôi một ít và để nó cả ngày. Khi chọn mua nước hoa làm quà tặng, có thể xin thử thời gian lưu mùi của nước hoa. Chỗ bán sẽ cho bạn những mẩu giấy cứng có xịt một ít nước hoa gọi là smelling strip. Hãy ngửi ngay để biết hương bề mặt, một hai giờ sau thì ngửi để biết hương trung gian và bốn giờ sau thì ngửi hương nền, mới là hương đích thực của nước hoa. Không nên bôi nước hoa lên da để thử, vì mỗi loại da có phản ứng hơi khác nhau đối với mùi hương.
Hãy ngửi sơ nhiều loại hương. Sẽ có mùi bạn không thích, hãy theo ý thích của mình. Nếu thích mùi nào bạn xin smelling strip mùi đó và viết tên lên, mang về nhà. Sau đó ngửi lại. Đừng gí sát vào mũi mà chỉ phe phẩy nhẹ miếng giấy thử trước mặt để bắt mùi hương. Mùi nào mà bạn thích nhất thì nên mua loại đó.
Một khi đã chọn hương xong thì đến chọn dạng. Mắc nhất là nước hoa (parfum) hay nước chiết (extract), thường gồm 15 – 20% là nước hoa và 80 -85% là cồn. Kế đó là dạng nước hoa xịt phòng (parfum de toilette) có 12 – 15% nước hoa. Rồi đến dầu tắm (eau de toilette) có 5 – 12% nước hoa, nhiều nước hơn cồn. Rồi dầu thơm (eau de cologne) có 2 – 6% nước hoa, cồn chỉ có một ít, còn lại phần lớn là nước. Nước hoa thơm lâu nhất, còn dầu thơm chỉ thơm trong 1 – 2 tiếng đồng hồ.
Nguyên tắc quan trọng trong việc sử dụng hương là tiết chế. Chỉ nên thoảng nhẹ thôi. Phải biết ngụ ý, gợi ý, tạo một không khí huyễn hoặc có thể nhận diện được. Điều này gọi là lan tỏa. Nghệ thuật lan tỏa là nghệ thuật cơ bản của cái đẹp.
Cái đẹp chưa trọn vẹn
Người Nhật Bản thích cái gì chưa trọn vẹn, dù là một câu nói, một chén trà, một gương mặt phụ nữ. Nó tạo một cái đẹp mơ hồ gợi ý chứ không bộc lộ hết trước người ngắm nhìn. Cái đẹp như vậy cho người ta biết tưởng tượng thêm, mở to mắt ra nhìn để khám phá, để nghĩ ra cái gì thiếu vắng. Sự không trọn vẹn, một chi tiết thiếu, một sự không xác định nho nhỏ, một sự cắt bớt đi, một sự giản đơn.
Trong một bức tranh mực tàu, chúng ta thấy một cành anh đào đơn lẻ đang khuất dạng đi với một vài bông hoa ngập ngừng trên nhánh, xung quanh là một khoảng không trống vắng, tinh khiết, hoang sơ, bao la tĩnh lặng.
Trong bức họa người đẹp, chúng ta cũng chỉ thấy được khuôn mặt vẽ phác nhẹ nhàng yên lặng không có ý muốn phô ra hết.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *