Một số phương pháp bào chế

Ép lạnh, ngâm mềm, ngâm rượu, pha trà, sắc thuốc,…
Ép lạnh. Dùng cho hoa. Cứ một thìa lớn thảo mộc thì thêm vào 300ml nước ấm, tất cả ở trong một chén hay nồi gốm đậy nắp và phơi ngoài nắng cả một ngày, sau đó lọc lấy nước trong. Để trữ trong tủ lạnh lâu nhất là ba ngày.
Ngâm mềm. Thảo mộc tươi nghiền nát bỏ vào lọ thủy tinh, đổ lên mặt một lớp dầu thảo mộc, dấm hoặc rượu, đậy kín, để trong bóng tối độ hai tuần lễ. Mỗi ngày nhớ lắc đều hũ. Lọc lấy nước và lập lại quy trình nếu muốn. Chất nước trong, có thể để lâu không bị hư hỏng.
Ngâm rượu. Bỏ thảo mộc vào rượu trắng theo tỷ lệ 1 thảo mộc 3 rượu hoặc gia giảm tùy khẩu vị. Tất cả chứa trong một cái hũ rộng miệng, hàn kín, cất vào nơi tối và mát. Ngâm khoảng 2 tuần lễ, mỗi ngày nhớ lắc đều hũ. Có thể ngâm lâu đến một năm tùy nguyên liệu. Sau đó lọc lấy nước trong, có thể để lâu không hỏng.
Pha trà. Bỏ thảo mộc vào chén hoặc nồi không phải là kim loại, dội nước đang sôi vào, đậy nắp, ngâm khoảng 10 phút hoặc ngâm qua đêm, lọc lấy nước. Hoặc bỏ thảo mộc vào nồi không phải là kim loại, đổ nước lạnh vào, đun sôi, bắc ra để nguội (nhưng vẫn đậy nắp), lọc lấy nước.
Tỷ lệ 1 thảo mộc: 6 – 20 nước nếu chế biến lúc tươi. Hoặc 1 thảo mộc 20 – 60 nước nếu chế biến lúc khô.
Trà được cất vào tủ lạnh, có thể dùng trong vài ngày. Muốn để lâu hơn phải dùng chất bảo quản là rượu cánh kiến trắng (tincture of benzoin).
Sắc thuốc. Nếu có thể pha trà với loại thảo mộc mềm thì có thể đối với loại thảo mộc cứng như rễ, thân gỗ, vỏ cây, hạt phải dùng hình thức sắc thuốc. Nguyên liệu phải đập dập, chặt nhỏ, bào mỏng, hoặc mài ra rồi bỏ chung với nước vào một cái nồi không phải là kim loại, đậy nắp, đun sôi rồi cứ để nó sôi tiếp khoảng từ 30 đến 40 phút. Sau đó bắc ra, vẫn đậy nắp, để nguội, lọc lấy nước. Có những toa thuốc phải hầm sao cho bã nguyên liệu chỉ còn lại một nửa so với lúc chưa nấu. Tỷ lệ nước và thảo mộc giống như tỷ lệ dùng để pha trà.
Chương 7: Mỹ phẩm Đông – Tây
Chương này giới thiệu một số chất rút ra từ y học cổ truyền Nhật Bản và Trung Quốc. Một vài chất cả Đông lẫn Tây đều dùng chung, một vài chất có trong y học cổ truyền u châu, India, Nga, Polynesia và Trung Cận Đông.
Tôi chọn tập trung vào các nước á đông với những lý do sau:
Mặc dù dược thảo Nhật Bản bắt nguồn từ y học cổ truyền Trung Hoa nhưng đã tách ra một hướng riêng từ nhiều thế kỷ này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *